[Tử Kim Trần] Đêm trường tăm tối

Nếu có người nào hỏi tôi về cuốn sách hay nhất của Tử Kim Trần, chắc hẳn câu trả lời của tôi, sẽ không phải là Mưu sát, Đứa trẻ hư, Người phát ngôn của thần chết… mà sẽ là cuốn sách Đêm trường tăm tối này.

Đầu tiên xin được nói luôn, đây không phải là một cuốn truyện trinh thám. Mặc dù bìa sách có ghi rõ chữ “tiểu thuyết trinh thám” như một kiểu lừa đảo người đọc.
Thú thực là ngay từ đầu, tôi cũng mua cuốn sách này chỉ vì nó gắn mác trinh thám. Và tác giả Tử Kim Trần với cuốn Mưu sát khá là nổi tiếng và giọng văn cực kỳ hấp dẫn, chí ít là đối với tôi.
Thế nhưng, khác biệt ở đây là, nếu như cuốn Đứa trẻ hư ngay từ đầu giống như một cuốn tiểu thuyết tự sự, thì đến cái kết lại biến nó trở thành một tác phẩm trinh thám tuyệt hay. Vì sao vậy, bởi lẽ cuộc đấu trí giữa tội phạm và thám tử trong cuốn sách ấy đã đạt tới đỉnh cao, nút thắt mở rõ ràng và logic. Không phải trinh thám thì là gì?
Đêm trường tăm tối thì ngược lại, gắn mác trinh thám, khởi đầu bằng một án mạng, nhưng độc giả đọc nửa chừng thì sẽ hoàn toàn nhận ra rằng, nó chỉ là một bộ phim hình sự được kể đi kể lại với những tình tiết đóng mở vô cùng ức chế tâm lý. Kế trong kế, lừa đảo trong lừa đảo. Có thể nói nó là một dạng Liar Game kiểu Trung Quốc!
Nếu như Mưu sát là một cuộc đấu trí giữa cảnh sát và tội phạm trí tuệ cao, và cuối cùng tội phạm chiến thắng ngoạn mục.
Nếu như Sự trả thù hoàn hảo là bức tranh hoành tráng về giết người, và cái kết là sự ra đi của một người để bảo vệ cho những người mà họ yêu mến, một cái kết vẹn toàn.
Thì Đêm trường tăm tối lại tạo ra một cái kết mở, đau lòng và chết chóc cho rất nhiều người. Giống như một cuốn film về bố già, xã hội đen…mà cái kết, là rất nhiều cái xác
Khó có thể nói cái kết đó an ủi người đọc, nhưng ít ra, nó phản ánh đúng thực tế!
Công lý, thực ra rất khó để vẹn toàn!
Có lẽ cũng tới lúc phải review thêm về nội dung. Đoạn sau này sẽ giới thiệu trước một số tình tiết xuất hiện trong truyện, có thể bạn đọc nếu muốn tự mình cảm nhận thì nên bỏ qua, vì dễ gây mất hứng

Đầu tiên là chủ đề của toàn bộ cuốn sách

Ấu dâm, cưỡng bức trẻ em là vấn nạn nhức nhối, và được lấy làm chủ đạo trong tác phẩm này. Dù cuốn sách Sông Ngầm của Lôi Mễ cũng là một kiệt tác, tuy nhiên vẫn hơi hướng anh hùng ca. Nếu muốn nhắc đến hiện thực, thì Đêm trường tăm tối mới lột tả hết được những thứ bạn cần.
Vụ án oan sai 12 năm, hàng loạt trẻ em bị cưỡng bức, làm nô lệ tình dục. Và ai là khách hàng? Quan chức cấp cao của chính phủ. Ai là kẻ tiếp tay? Chính là doanh nghiệp sừng sỏ nhất của khu vực.
Che đậy tội ác, liên tục giết người, bịt miệng nạn nhân. Người đóng vai đi tìm chân lý thì liên tục bị bức hại, dồn đến chân tường. Tương lai sáng lạng của họ phút chốc tan thành mây khói. Kẻ ngồi tù, kẻ tan nhà nát cửa, kẻ bị giết, kẻ lực bất tòng tâm chuốc rượu quên đời.
Từ đầu đến cuối, ấn tượng nhất để lại là Giang Dương, một nhân vật rất con người. Kế đến là một kẻ thông minh lọc lõi và có thể nói là hạnh phúc nhất trong đám người lương thiện, bác sĩ pháp y Trần Minh Chương. Một vị luật sư tài trí hơn người Trương Siêu. Và cuối cùng là cái chết oan ức của Hầu Quý Bình.
Xin lỗi vì đã bỏ qua anh cảnh sát Chu Vĩ. Tôi cho rằng một kẻ nóng nảy và vũ phu như a thật đáng tiếc. Chính trực nhưng kém thông minh thì không nên đối đầu với các thế lực chính trị, chỉ tổ thiệt thân.
Câu chuyện chủ đề, các nhân vật chính tôi đã giới thiệu xong, có điều về hình thức trình bày, Tử Kim Trần thật sự đã biết cách dẫn truyện rất cuốn hút, và tất nhiên là cả ức chế nữa!
Trương Siêu vác cái vali đựng xác chết, bị bắt quả tang giữa chốn công cộng. Y cúi đầu nhận tội. Khi ra tòa, y lại bẻ cong luật pháp, chối tội hoàn toàn?
Cảnh sát trở tay không kịp, buộc phải điều tra lại từ đầu về cái án mạng bất ngờ này. Ngay từ khi bắt đầu, họ không hề hay biết rằng cái án mạng ấy, đã được dàn xếp để dắt mũi cảnh sát tìm ra một sự thật kinh thiên động địa hơn
Và cứ thế, người đọc được kể lại hành trình một câu chuyện bi thương bắt đầu từ 12 năm trước!
Ức chế, hết lần này đến lần khác
Điều tra, tìm chứng cứ nhưng hết lần này đến lần khác bị kẻ thủ ác bịt kín mọi đầu mối.
Cuối cùng, chẳng còn lại gì hết. Một chút chứng cứ cũng không. Nhân chứng thì chết sạch.
Đêm trường tăm tối, có lẽ cái tên không thể phù hợp hơn với bối cảnh của truyện.

Còn lại gì sau cái kết

Câu chuyện kết thúc sau khi giáo sư Nghiêm Lương gợi ý cảnh sát tiết lộ bí mật về vụ án động trời cho người có khả năng lật lại hồ sơ.

Kết quả mà độc giả nghĩ là sẽ qua cơn bĩ cực tới hồi thái lai đã không xảy ra…

Hạ Lập Bình, một vị quan chức cấp cao chết vì tự vẫn. Kẻ thuộc hạ Hồ Nhất Lãng chết. Cảnh sát biến chất Lý Kiến Quốc chết do “tai nạn”…

Những tưởng mọi việc sẽ kết thúc. Nhưng không, đơn giản là Tôn Hồng Vân vẫn sống

Phó Giám Đốc Sở Cao nói, tính toán sai lầm nhất của chúng ta là ở chỗ Hạ Lập Bình. Chúng ta cho rằng Hạ là quan chức cao cấp nhất, e rằng đã sai. Bởi vậy ông ta chết, nhưng “người vận chuyển” họ Tôn, kẻ tiếp tay cho tội ác, vẫn còn sống!

LẼ dĩ nhiên là còn quan chức cao cấp hơn mà đám người lương thiện đã không thể chiến thắng nổi?

Bởi vậy nên, Trương Siêu ở tù dài hạn, Triệu Thiết Dân mất việc, bác sĩ pháp y họ Trần cũng ở tù. Những kẻ bị chết thì danh sách dài quá, không kể xiết.

Nghĩa là, cuộc chiến chốn quan trường vẫn còn tiếp diễn…

Cái kết này có thể sẽ làm đau lòng nhiều người, rằng cái ác phải bị trừng trị. Tuy nhiên trên thực tế thì đây mới là hiện thực.

Trong cái hiện thực tàn khốc ấy, kẻ thông minh như Trương Siêu còn phải đi tù. Những người hữu dũng vô mưu, có chính trực nhưng không có cái đầu lạnh, thua cuộc là hoàn toàn chính đáng.

Tôi là Hoàng Lão Hạc, kĩ thuật viên nội dung của reviewsach.net. Yêu thích sách trinh thám các thể loại. Thích Piano, nhẹ nhàng tình cảm.