Tiếp nối câu chuyện về nhà ảo thuật đen – Kamio Takeshi ở thị trấn không tên, Nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh là một tập truyện ngắn xoay quanh những vị khách đến với quán bar nhỏ ẩn sâu giữa lòng Tokyo phố thị của Takeshi khi ngày đại dịch đã qua đi. Nơi ấy, dẫu cách xa ánh đèn sân khấu thì đằng sau cánh cửa quán bar, một thế giới như chốn ảo thuật huyền bí luôn thường trực muôn vàn bất ngờ bên người chủ quán bar đầy bí ẩn. Và nơi ấy, mỗi li cocktail được pha đều chứa đựng một câu chuyện gắn liền với từng người phụ nữ còn nhiều băn khoăn, âu lo, đớn đau hay lạc lối.

nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh review

Nhà ảo thuật đen

Xuất hiện lần đầu trong thế giới văn chương của tác giả Higashino Keigo ở một cuốn tiểu thuyết có bối cảnh khá đặc biệt: ngay trước thời điểm đại dịch COVID – 19 bùng phát không lâu; Keigo tiên sinh đã tạo dựng lên hình ảnh một vị cựu ảo thuật gia nổi tiếng Kamio Takeshi với quá khứ, lời nói, hành tung đầy bí ẩn. Một nhân vật trung tâm trong sáng tác trinh thám như đứng ngoài rìa mọi quy chuẩn nếu đặt cạnh một thám tử Galileo lí trí hay một thanh tra Kaga uy vũ mà Keigo tiên sinh đã xây dựng trước đó. Để rồi tới Nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh, trong không gian tranh tối tranh sáng, thu hẹp của một quán bar nhỏ thuộc về chính Takeshi thời hiện tại, sự bí ẩn kia như càng được đẩy lên đỉnh điểm.

Bởi với mối quan hệ chủ quán – khách hàng, không ai biết anh là ai, họ lại càng không biết hay không quá cần biết về quá khứ của người chủ kiêm bartender đứng sau quầy pha chế. Nhưng chỉ qua vài câu giao tiếp, cách quan sát con người, Takeshi gần như có thể nhận định một cá nhân, đi sâu tới cả vùng nội tâm, ẩn ức của người ta. Thậm chí, đến cả người thân, cô cháu gái Mayo cũng không quá rõ về người chú này và thường xuyên bị ông chú nhìn thấu tâm can.

Nhưng dần dần, bất cứ ai cũng lại rất dễ đặt niềm tin vào vị ảo thuật gia lui giới, hiểu rõ con người song chẳng một ai nhìn thấu anh. Và quán bar này như trở thành sàn diễn riêng của kẻ tưởng chừng đã lui giới nhưng chưa bao giờ lụi nghề. Mánh khóe ảo thuật hiện diện trong từng động tác nhỏ từ tráo đồ uống tới cả những câu chuyện gợi mở dối trá không chớp mắt hay bao lời tưởng chừng lạnh lùng mà cay nghiệt đến thế… Tất thảy những khía cạnh ngoài rìa quy chuẩn đó, vô hình trung lại giúp Takashi gần gụi hơn với con người. Đồng thời, đưa không gian quán anh không đơn thuần chỉ là một nơi buôn bán mà còn là nơi nối kết và trú ngụ của những tâm hồn còn khổ đau hay lầm lạc. Dưới ánh nhìn từ một “quản trò” hiểu thấu nhân tâm, người ta có thể gỡ bỏ chiếc mặt nạ đời sống “ngoài kia” để được sống thật với bản ngã của chính mình.

“Nhà ảo thuật đen”, chữ “đen” trong đó phải chăng cũng rất gần gũi với dạng thức nhân vật trung tâm ở những câu chuyện mang thể tài “trinh thám đen”. Khi Kamio Takeshi cũng mang nhiều khía cạnh “bất ổn” cùng một quá khứ còn những bí ẩn mà chính anh cũng không muốn nhắc lại. Nhưng dù mang nhiều mặt về lời nói hay hành động vượt ngoài quy chuẩn thì tới tận cùng, Kamio Takeshi vẫn là một nhân vật được tác giả Higashino Keigo gửi gắm tinh thần chính nghĩa riêng biệt trong suốt văn nghiệp đồ sộ ông gầy dựng nên. Bởi cuối cùng, mọi điều Takeshi làm đều vì những cá nhân đã đặt chân tới quán bar nhỏ của anh. Vì những tâm hồn còn nhiều chênh vênh, vì các cá nhân đã chôn chặt một phần cái tôi ngày quá khứ, vì những đau thương khiến người ta ngỡ chừng chẳng thể vượt qua…  Mặc cho chính một người đã lui giới như Takeshi, cũng lần nữa phải trở về dưới ánh đèn sân khấu chăng nữa.

nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh

Những người phụ nữ thức tỉnh

Có thể nói, xuyên suốt văn nghiệp hơn 40 năm bền bỉ sáng tác của Keigo tiên sinh, phụ nữ luôn nắm giữ vị trí quan trọng và được ông khắc họa trọn vẹn ở mọi phương diện. Nhưng dẫu ở phương diện nào, phụ nữ trên trang viết của Higashino Keigo vẫn mãi là những cá nhân đầy tính nữ song cũng mạnh mẽ, độc lập khôn cùng. Họ xinh đẹp, có những khoảnh khắc yếu đuối rất đỗi nữ tính; và họ cũng hết sức tự do, chủ động. Họ dám yêu, dám sống cho chính mình đến mức có phần thực dụng song họ cũng sẵn sàng hi sinh bản thân cho những điều họ trân trọng tựa sinh mạng. Họ có sự cố chấp mà chỉ riêng họ mới thấu hiểu cho cái tôi sâu kín của chính mình. Và những bóng hình phụ nữ đó, đã trở thành một phần lát cắt hiện diện trong tập truyện ngắn Nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh.

Trước hết, cần phải khẳng định một điều rằng, dẫu là truyện ngắn, mỗi người phụ nữ xuất hiện trong các phần truyện ở Nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh đều là những cá nhân mang nội tâm, tình cảm, cá tính hết sức phức tạp. Và sự “thức tỉnh” ở đây, với những cá nhân vốn đã luôn kiên định với lựa chọn của bản thân như thế, chừng như chỉ là cách, sự dẫn dụ mà “nhà ảo thuật” tạo dựng lên con đường tâm tưởng trước mắt họ, để họ lần nữa nhìn lại bản thân. Để họ nhận ra, họ có lạc bước mà buộc phải lãng quên đi ước mơ, thì khát vọng mang theo một phần cá nhân, tâm hồn họ vẫn luôn âm ỉ cháy chẳng vụt tắt; hay rằng để bước tiếp tới tương lai, họ cần tạm dừng lại mà vĩnh biệt quá khứ, cho bản thân khoảng lặng hiện tại mà không còn điều nuối tiếc về mai sau; hoặc chăng chỉ là điều ngỡ chừng giản đơn nhưng khi chìm trong đớn đau người ta lại dễ dàng lãng quên đi về việc cần trân trọngnhững điều bản thân đang có để mạnh mẽ sống cho mai sau.

Thật vậy, mỗi chương truyện về một người phụ nữ: người phụ nữ cải tạo nhà, người phụ nữ mang thai người thừa kế, người phụ nữ đánh giá đàn ông lại như một cách Keigo tiên khắc họa hình ảnh người phụ nữ hiện đại qua con chữ vậy. Nhưng dẫu trên phương diện nào, họ vẫn luôn là những con người dám sống, dám chết, dám hi sinh,… cho cái tôi của chính họ. Cái tôi mong manh, nhạy cảm, yếu đuối khôn cùng, ngỡ chừng chỉ một lần gục ngã sẽ khó mà gượng dậy. Nhưng cái tôi đó lại cũng mạnh mẽ rất mực, bởi nếu không mạnh mẽ sẽ chẳng ai có thể dám sống tận hiến, tận lực tới thế.

Và giữa những người phụ nữ mạnh mẽ tới vậy, Mayo hiện lên không chỉ đóng vai trò như dấu gạch nối giữa họ với người chú của cô, chủ quán bar Traphand – Kamio Takeshi. Mà bản thân cô tựa như cũng mang trọn vẹn sự nhiệt huyết lẫn độc lập của người phụ nữ hiện đại vậy.

Những người phụ nữ “thức tỉnh”, thức tỉnh ở đây chính là để nhận ra, dẫu có tự chủ tới đâu, họ cũng không thể tồn tại trên cõi đời khi thiếu đi các mối quan hệ xã hội. Và “girl help girl” cũng như trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt cả tập truyện Nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh. Nên chăng, có thể nói rằng ở cuốn sách này, không chỉ có một nhân vật trung tâm mà có đến hai nhân vật trung tâm là nhà ảo thuật đen – Kamio Takeshi và những người phụ nữ thức tỉnh – những người phụ nữ đã đến và đi qua quán nhỏ của anh?

nhà ảo thuật đen và những người phụ nữ thức tỉnh reviewsach

Sau cánh cửa của một quán bar

“Ai mà chẳng có góc tối. Không biết những thứ đó sẽ tốt hơn đấy.”

Nhưng dẫu biết là như vậy song chính bản thân con người lại vẫn luôn khát cầu việc truy tìm tới tận cùng sự thật, chân lí hay góc khuất tăm tối của người thân yêu nhất với họ. Để thấu hiểu và phải chăng, là không phải hổ thẹn hay nuối tiếc thêm về tháng ngày đã qua? Mà khi ấy, có lẽ bản thân mỗi người đã có sự lựa chọn riêng và họ chỉ cần thêm lí do, động lực, một cú hích để thật sự bước đi theo những gì bản thân đã chọn.

Khi ấy, phía sau cánh cửa của một quán bar nhỏ nằm nép mình khiêm nhường giữa chốn phố thị Tokyo trở thành nơi họ soi chiếu bản thân hay nói cách khác, để họ gỡ bỏ lớp ngụy trang bên ngoài mà sống trọn cái tôi bản ngã giàu suy tư và nhiều khát vọng. Nơi ấy, có người chủ quán bí ẩn sẵn sàng giúp họ “thức tỉnh” với những món đồ uống vừa ngon mà cũng đong đầy ý nghĩa. Như Bloody Mary là “sẵn sàng hy sinh bất cứ điều gì, kể cả đổ máu.” Hay Le Cadeau D’un Ange hàm ẩn về món quà của thiên thần vậy.

Song cả tập truyện ngắn này, sau cánh cửa của quán bar kì bí kia, vẫn thường trực muôn vàn sắc thái về hai chữ “hạnh phúc” tựa sợi chỉ đỏ xuyên suốt tác phẩm. Rằng:

“Mỗi người có một cảm nhận riêng về hạnh phúc.” Kamio khẽ khàng nói tiếp: “Nhưng tôi có thể khẳng định điều này. Thứ giúp con người tồn tại không phải điều đã mất, mà là những gì đang có trong tay.”

Hiểu để trân trọng quá khứ, sống cho hiện tại mà hướng tới tương lai. Như phần truyện về “nhà ảo thuật đen” vẫn còn bỏ ngỏ cũng như “những người phụ nữ thức tỉnh” trong sáng tác của Keigo tiên sinh hẳn vẫn còn muôn vàn gương mặt yếu đuối nữ tính song cũng rất đỗi mạnh mẽ, tự do mà ông chưa khai thác vậy.

*Đọc thêm bài review về các tác phẩm khác của Higashino Keigo:
Nhà ảo thuật đen và vụ án mạng tại thị trấn không tên – Cái chết giữa lòng đại dịch
Bạch Dạ Hành – Tội ác trưởng thành trong đêm tối
Phía sau nghi can X – Hồi hộp bất ngờ đến phút cuối

Mọt Mọt